Tuesday, 3 July 2001

MÊNH MÔNG NỖI NHỚ



Buồn
Buồn sao cứ dâng đầy
Mênh mông một khoảng
Chân trời
Xa xôi
Ba năm

THỜI THƠ ẤU



Tôi vẫn nhớ thời thơ ấu của tôi
Với biết bao ngây thơ khờ dại
Trong tiếng trống khai trường và trong nắng mùa thu
Tôi ngây thơ để gió ngang tàng trêu trọc
Để mây trôi và nắng ở lại với tôi
Để bất chợt tôi càng thêm yêu quá