Saturday, 19 October 2013

BỨC TRANH QUÁ KHỨ


BỨC TRANH QUÁ KHỨ

Ta vẽ em, nàng tiên của lòng ta
Cây cọ vẽ mấy vạt mầu buông thả

Mái tóc dài, đôi m
ắt, mũi, bờ môi,...
Đôi gò má, chiếc cằm nhân hậu quá
Em hiện dần từng nét cọ của ta
Làn da mỏng, trắng hồng đầy sức sống
Xuống phập phồ
ng, à không được rồi ta
Mầu trắng pha một chút mầu ghi đá
Lạnh lùng che, ta khép nét vờn qua
Thêm khói tỏa, nức nở hương sen khỏa
Bồng bềnh không, bức tranh sống có hồ
n
Nàng thơ h
ờn, kéo mền che xem đọ
Khác gì đâu, chẵn lẻ đổi nhau mà
Khúc nhạ
c xưa, ô hay kìa ai bật
Bút cọ
rơi, vết mầu đau tim nhỏ
Bức t
ranh cười, dại một thời trai trẻ
Lâu lắm rồi, mới cầm cọ thăm em.

18/10/2013
Nguyên Hữu



No comments :

Post a comment