Chủ Nhật, 4 tháng 10, 2015

ĐÔI MẮT ĐẠI DƯƠNG



Đã bao người đã vĩnh viễn ra đi
Nơi bi
ển sâu mịt mù sóng lớn
Họ đã đi, đi mãi chẳng về
Những cơn bão đã khép trang đời họ
Thân xác họ lênh đênh trìm nổi
Cứ dạt trôi theo từng con sóng
Và có người dạt vào hon đảo vắng

Nhưng có kẻ lại nằm giữa đại dương
Làm mồi cho lũ cá vây quanh


Ôi nhói đau long ta nhiều lắm

Xót ngưi ra đi thương kẻ ở nhà

Từng ngày dài mắt buồn gửi gắm
“Mong nơi xa anh ấy bình yên…”
Nhưng biết sao kẻ nằm, nằm đó
Mắt ai kìa vẫn gửi gắm dõi trông
Vẫn nuôi những hi vọng mong manh nhất
Bởi chúng ta còn biết sao đây…
ĐÔI MẮT ĐẠI DƯƠNG
10.2000
Nguyên Hữu