Thứ Sáu, 19 tháng 1, 2001

ĐÊM CÔ ĐƠN


Trong gian nhà trống có mình tôi
Trời tối đêm sâu, điện mập mờ
Phấp phơ trước mắt làn khói thuốc
Bên song lấp lánh ánh trăng sao
Tôi cảm thấy trời xanh như gần lại
Kìa dải mây trôi – những hình thù kỳ dị

Cứ đuổi nhau tới những chốn xa…
Gió vi vu luồn qua kẽ lá
Lá rung rinh đệm nốt nhạc tình
Ôi! ếch nhái kêu hương đồng gió nội
Lãng mạn và thơ dại quá thôi
Vậy còn tôi sao lẻ loi như thế
ới trăng sao khói thuốc chập chờn
Để cô đơn -  nỗi buồn giăng trải
Chỉ có mình tôi với bóng tôi
ĐÊM CÔ ĐƠN
01.2001
Nguyên Hữu