Thứ Tư, 19 tháng 12, 2001

ĐÔI MẮT



Trong đêm tối mịt mù thăm thẳm
Người bình thường tìm của vào cũng khó
Vậy mà anh đôi mắt chẳng còn
Anh mò mẫm vang anh luôn mò mẫm
Trong màu đen ảm đạm mênh mông
Và nhìn đấy cửa anh xờ thấy

Nhưng loay hoay mãi chẳng thể vào
Và có lúc không may xảy tay ngã
Lại đớn đau ai biết ai hay
Chỉ lặng lẽ âm thầm gượng dậy
Lại lần mò trong ảm đạm tối tăm
Tôi chợt thấy mà long đau nhói
Vội vàng tôi đến đỡ anh tôi
Nhưng biết đấy lúc tôi không có
Thì anh đây vẫn ngã vẫn đau
Tôi hận đời sao bất công thay
Sao nỡớp của anh đôi mắt
Anh hiền lành tốt bụng lắm mà
Nếu măt sang trắc anh hơn bao kẻ khác
Có mắt mà đi chng đúng đường
Để rồi đứng trên bờ vục thẳm
Để rồi đứng trước ngõ hẹp đường cùng
Hay lạc bưc trước rừng già muôn lối
Ôi thế đấy ai ơi còn đôi mắt
Đang lầm đường hãy nhìn hãy nghĩ
Quay lại cùng cuộc sống tươi vui
Để cho đôi mắt them long lanh trong sang
Cho mắt anh them một chút sang trong…
ĐÔI MẮT
02.2001.
Nguyên Hữu