Thứ Tư, 13 tháng 1, 2016

CHUYỆN NÀNG SÂU RÓM


Anh nhớ con đường chung lối nhỏ xưa
Có tiếng chim véo von chào buổi sáng
Có hàng cây già đan cành che nắng
An bước chân qua mỗi bận đến trường…

Anh nhớ con đường… trò nghịch của anh

Núp lá xanh vin cành con sâu róm
Ai đi qua… có cả em thấp thỏm
Sâu róm thình lình trước mặt đùa chêu…
Em thật điêu… đem chuyện về mách mẹ
Mẹ đánh đòn anh – em khúc khích cười
Con sâu róm như chuyện của hai người
Em không sợ mỗi lần anh chêu nữa
Hàng cây già bây giờ của hai đứa
Dọa lại nhau… sâu róm - mỗi lần qua…

Anh nhập ngũ dài những tháng xa nhà
Hàng cây ấy chắc vui nàng sâu róm
Hàng cây ấy có ai còn thấp thỏm
Sâu róm thình lình trước mặt đùa chêu…

Ngày về phép… em… em thật là điêu
Sâu róm thình lình… giật mình anh sợ
Trên cành cây em cười như pháo nổ
Hàng cây hùa cùng gió lộng, chợt ngưng
Em tuột ngã – anh vội chìa tay hứng
Ôm được em… ta lộn mấy vòng xoay
Xoay vòng xoay… trời đất như cuồng quay
Em đã lớn – không… chúng mình đã lớn
Em nhăn mặt ôm cánh tay đau đớn
Chảy máu rồi cả gẫy nữa hay sao?...

Cánh tay đó không vắng anh buổi nào
Thật vất vả mấy ngày về nghỉ phép
Thật nhớ lắm nơi vần thơ anh ghép
Gửi cho em – đôi ta gửi cho nhau…

Anh xuất ngũ… ngác ngơ nhìn đường cũ
Đường thiếu nhiều cây – nàng sâu chẳng thấy
Căn nhà cũ… nhà em… đâu mất vậy
Mà to đùng… nhà, với nhiều cây vây
Không ai ở - em rời lên phố chợ
Ba mẹ theo cùng… em nỡ… đành sao
Nhiêu khê chuyện… lời thiên hạ xì xào
Anh ứa nghẹn… tìm nàng sâu buồn – nghịch
Treo trước mặt mà bật cười khúc khích
Đêm hoang tịch – anh vò cấu trời đông…
CHUYỆN NÀNG SÂU RÓM
11-01-2016
Nguyên Hữu