Chủ Nhật, 20 tháng 7, 2003

NỖI BUỒN



Nỗi buồn ơi - hãy ngủ ngoan nào
Trong tim tôi cứ nằm yên như thế
Đã bao giờ anh từng nghe thấy
Cô đơn gào và khóc chưa anh
Hay chỉ thấy tiếng trái tim anh
Đập rộn ràng, vội vàng những lúc

Anh vui cười trong giấc mơ anh
Để rơi hẫng trong tôi tan vỡ
Vun ra rồi bóng tối phủ quanh tôi
Tôi đang sống không còn khát vọng
Lụi tắt rồi những hi vọng bên anh
Anh lặng lẽ, vô tình - anh là thế...
Anh dìm tôi trong nỗi buồn - anh biết?
Ngọn lửa nhạt nhòa ai thổi nó bùng lên
Nó sắp tắt gió đâu thổi đến
Nó bùng lên mà chẳng cần có anh
Lửa rực cháy đêm kìa lóe mắt
Kéo trăng lên soi rõ ngọn lửa hồng
Lửa của ai mà nồng đêm tối
Kì lạ thay lửa của kẻ cô đơn
Kẻ đang buồn mà sao lại thế?...
Những chiếc hố thành nấm mồ xanh cỏ
Kẻ đó trôn rồi nỗi buồn cô đơn đó
ớng trái tim đến với trăng sao
Thả hồn cho đất trời êm ả
Mặc gió ru, thổi ngọn lửa bập bùng...
NỖI BUỒN
07.2003
Nguyên Hữu