Thứ Bảy, 26 tháng 3, 2016

ĐIỆU HÒ ĐÒ XƯA



Nghĩ gì đâu – có nghĩ gì đâu
Tự dưng lại nhớ một giọng hò
Của cô lái đò ngày xưa ấy
Với giọng hò ngây ngất khách qua sông
Cứ man mác – cứ mênh mông
Rồi tròng trành – khách ngồi say mê mẩn
Đò cập bến rồi níu kéo chửa muốn lên
Muốn nhìn, muốn ngắm, muốn hỏi tên
Muốn nghe, muốn đưc bén duyên tơ hồng
Ai ai mà chẳng biết rằng
Cô gái chở đò có giọng hò hay

Môi cong cho má ửng hồng

Cô chưa lấy chồng vẫn ở phòng không

Để khách qua đò vưng tơ lòng

Cứ nghĩ tơ hồng – cứ tơ tưởng vẩn vương…


*      *

*

Ôi thời gian – ôi cuộc sống thanh nhàn
Đâu c
òn chỗ cho con đò và cô nữa
Tha thiết đâu rồi cả giọng hò
Ai nghe nó như người lạc hậu
Tụt đằng sau nhìn họ với cuộc chơi
K
ệ… riêng tôi – bắt họ phải tôi
Có thể họ nghĩ – tôi là người nguyên thủy
Lang thang tìm đò và hỏi cô
Tìm nghe giọng hò ngày xưa ấy
Tìm và lưu li nét quê xưa…
ĐI
ỆU HÒ ĐÒ XƯA

11/2003
Nguyên Hữu