Thứ Bảy, 25 tháng 6, 2016

KHÚC XUÂN LÒNG


KHÚC XUÂN LÒNG

Bâng khuâng tôi biết làm sao
Đ
ứng ngây nhìn ngắm đất trời sắp xuân
Chưa đ
y mười phút nữa thôi
Tiết trời sẽ đổi, mùa xuân sẽ về…
Kìa, nhà nhà trưng đào nào qut,…
Bánh chưng xanh, thịt mỡ, dưa hành,…

Kìa, anh say trong hạnh phúc nhỏ

Vợ anh tươi, các con cười ròn quá,…
Kìa, kia nữa – các cụ già vui nữa
Bên cháu con quấn quýt, quay quần
Nói chuyện xuân, kể chuyện những ngày qua…

Và kia nữa, những chàng trai – cô gái

Say bên nhau đi hái lộc xuân

Riêng tôi lặng lẽ, banang khuâng,…
Một chút xuyến xao rồi dâng đầy chua xót
Khi nhìn lại tôi – ôi nghẹn đắng
Một chút tự cao, kiêu căng, hiếu thắng,…
Làm tôi mất cả rồi: cha - mẹ, người thân,…
Cả em nữa, người tôi yêu, tôi nhớ
Để bây giờ đứng buồn giữa xuân vui
Ôi tôi nè – một kẻ sở khanh
Cái biệt danh cả làng ban tặng
Họ đâu hiểu – ngay cả em cũng thế
Tất cả vô tình họ vò xé tim tôi
Để lặng lẽ tôi đi không ai tiễn
Không dám ở nhà để đón một cái xuân
Không dám gặp em để nói lên lời chúc
Vì biệt danh cả làng ban tặng
Vùi dập tôi – họ khinh ghét thằng tôi
Vâng, tôi biết, tôi là người có lỗi
Tôi về đây chỉ muốn chuộc lỗi thôi mà
Họ dửng dưng không ai thèm chấp nhận
Tôi biết làm sao? – lặng lẽ tôi đi
Vì niềm vui của bao người tôi mến
Của mẹ, của cha,… và của cả em yêu
Ôi ngang trái – nỗi oan ai rửa sạch
Tôi chấp nhận lâu rồi
Lại tiếp tục mang thôi
Vì hạnh phúc bao người – riêng mình tôi tủi phận
Đất trời hiểu mà – đừng hắt hủi thằng tôi
Ôi xuân vui – xuân về rồi đấy
Có chút gió xuân về - tôi thấy xuân vui…

05/2004
Nguyên Hữu