Thứ Ba, 28 tháng 6, 2016

LẶNG LẼ


LẶNG LẼ

Ôi bất công – cuộc đời là thế
Và ta nè cũng đang chịu đó thôi
Kìa đời đó – bao nhiêu người sầu khổ
Ta lặng buồn trong uất ức, đắng cay.
Ôi than vãn làm sao thay đổi được
Ta chầm ngâm với chén rượu nồng cay,

Chén rượu đầy chòng chành, chao đảo


Ta cầm trên tay – ta uống đi thôi

Sao lưỡng lự? – đợi chờ ai nữa?

Ta mời ai? – ta có ai đâu,

Ta chỉ có muôn vạn nỗi sầu

Đâu nào có ai muốn nghe tâm sự


Của kẻ tủi sầu – họ chỉ thích niềm vui.

i tươi… - ta cũng cười đấy chứ
Ha… ha… rượu rót đầy
Chén rượu chòng chành trên tay

Dâng lên cao…
Ta chúc… ta… một chén…
Một… hai… ba… chà… chà… ngon quá…
Ngụm rượu nồng pha chút ngọt cay cay
Ta không say đâu
Ta chỉ quay quay trong khổ sầu dằn vặt
Nếu rượu làm ta say…
Thì ta đây có thể quên được

Những nặng nề buồn khổ trong ta

Nhưng trái ngưc ta đâu  quên được

Càng uống vào nó càng hiện rõ hơn
Để đớn đau cứ lớn dần như thế
Cào xé tim ta – vò cấu lòng ta
Ha… ha… ta đau – ai biết đâu nào
Ta l
ặng lẽ, chỉu người chia sẻ
Ngọt cay cay cũng khuây khỏa chút này
Qua đêm nay ngày mai ta gư
ợng dậy
Đối mặt với đời – ta đòi lại
Sự công bằng sẵn có của ta…

06/2004
Nguyên Hữu