Chủ Nhật, 3 tháng 7, 2016

VŨ KHÚC THỜI GIAN


VŨ KHÚC THỜI GIAN

Em đi đi
Em hãy đi đi
Tình
đôi ta như là mây gió
Tho
ảng đến rồi đi
Chỉ thế thôi…

Tôi không trách em đâu
Mà ngư
ợc lại
Tôi còn mừng cho em khi em đã rời bỏ tôi
Đối với em cuộc đời luôn rộng mở
Kìa tr
ước em chiếc xe hơi sẵn đợi
Em đi đi
Đi nhanh đi em
Cuộc sống mới với bao điều chờ đón
Chắ
c là vui, là tươi và sướng
Không giố
ng như lúc em bên tôi
Đi đi em đ
ừng bận lòng chi nữa
Hãy sống thật lòng mình
Giả dối làm chi
Khi cái ta cần đang vẫy gọi
Tôi nói rồi
Tôi không trách em đâu…

*      *
*

Thôi…
Em đã đi rồi
Bây giờ tôi mới thấy
Hụt hẫng bao nhiêu
Chua xót thật nhiều
Lặng lẽ…
Chiều buông…
Đêm v
ẳng tới khúc nhạc tình cay đắng
Trống vắng lòng tôi
Em đã đi rồi…
Em đi rồi
Tôi khăn gói lãng du
Vui cảnh đẹp
Cố xóa em trong tâm trí
Và thời gian đã giúp tôi mang đi
Không còn nữa bóng hình em phai úa…
Tôi dong ch
ơi
N
ng mưa mặc kệ
Thư
ởng ngoạn khắp nơi
Tôi t
ìm kiếm niềm vui
Tôi như h
ạt cát giữa đời
Đi bên gió – phong tr
ần, bất cẩn
Cứ thế thôi
Tôi lặng ngắm mây trời…

*      *
*

Chiều thu có heo may trong gió
Đêm đông đ
ầy lạnh giá trong sương
Trưa hè vương bao nhiêu là oi nóng
Sáng xuân l
òng trong thánh thót tiếng chim
Rồi lặng im bần thần bên bến vắng
Bế
n cô đơn không bóng dáng con thuyền
Rêu xanh phủ…
Thiên thu bến ngủ…
Chạnh nhớ…
À, thôi…
Cũng chẳng làm gì…
Tôi lại đi
Kìa ng
ười phụ nữ
Đôi môi cong chín mọng
Gò má hồng
Sống mũ
i cao cao
Tóc đen mư
ợt nổi làn da mịn trắng
Ngón tay thon trong chiếc nhẫ
n vàng mười
Rồi bao nhiêu toàn là thứ “độc”
Chắ
c trên đời chỉ có một không hai
Tôi thầ
m đoán con nhà giàu có
À nhưng không, m
ặt cũng có tuổi rồi
Lần này chắc vợ
ngưi giàu có
Nhưng mà sao l
ại đứng thế kia?
Một mình lặng lẽ bên thân liễu
Liễu rủ buông…
Xõa x
ượi…
Liễu buồn…
Không phải chứ?
Liễ
u khóc thay người
Trong cảnh chồng hờ không tình cảm
Đã hết rồi thời son trẻ
Trong mâm son hay chiếc lồng vàng
Đ
ể thẫn thờ giọt lệ vương gò má
Nức nở cô buồn…
Tôi lặng lẽ xót xa
Và chợt nhớ
Chạnh lòng tôi nghĩ
Không phải chứ
Không thể giống cô
Em từng nói rằng em tốt số
Không thể nào
Tôi cầu chúc cho em…
Kìa sấm nổ
Trời đổ
mưa
R
ũ phong sương tôi tìm nơi trú ẩn
Lặng nhìn m
ưa xối xả tuôn rơi
Ti
ếng mưa cười ngạo nghễ
ời tôi…
Thằng khờ…
Thằ
ng cao thượng dở hơi
ời tôi ngốc
Nửa cuộc đời trốn chạy
Đã quên ch
ưa?
Hay m
ỏi gối
Trắng tay…

06/2004
Nguyên Hữu