Thứ Sáu, 22 tháng 7, 2016

GỤC



GỤC

Lạc lỡ quê xa ngượng nhớ quê nhà
Nơi đó yên bình, tình khơi đậm quá
Nỡ bỏ quê cha trầm nơi quê lạ
Run rẩy môi va vấp mùi xưa ấy…

Bao nhiêu đêm thui thủi bó gối đày

Hóng trăng vàng ru nỗi nhớ mộng say
Vò võ bóng loang mờ làn sương nhẹ
Rủ lá già vắt gối đọa bàn tay…

Rưng rức bóng gió vày xơ một dáng
Đâu lối về hỡi mộng mị sảng mê
Trăng vàng tưới những từng sợi dài thê
Phai tàn lạ - phai dầm dề cổ tích…

Đêm lạnh vắng co ro trong hoang tịch
Tiếng tầu đêm chợt… nghịch, vỡ niềm riêng
Tâm hồn vỡ những hư – thực đảo điên
Thu thêm gối gục mình miên man nấc…

Đêm nay có bao người được yên giấc
Bao người ngồi kiểm đếm bậc thang mình
Đã leo qua trong thống khổ lặng thinh
Rồi bó gối thả trìm trong cô độc…

22-07-2016

Nguyên Hữu