Thứ Bảy, 29 tháng 10, 2016

ĐÒ ƠI…


ĐÒ ƠI…

Hò… ơ… … ơ...
Ơ… hò…
Tôi đứng lặng trên bến sông
Mơ màng
Tôi muốn sang sông

Tôi ngó
Tôi trông
Tôi cất tiếng gọi:
“Đò ơi… đò…”
Rồi lắng nghe
Im lặng…
Không tiếng đáp lời
Vẳng từ bến sông kia
Tôi ngác ngơ
Sóng hát ru
Ngày xưa…
Ngày xưa
Cũng tại nơi này
Tôi đứng đây
Cất tiếng gọi:
“Đò ơi… đò…”
Vẳng từ xa
Bên kia bến sông
Tiếng ngưi thưa:
“Ơi… đò ơi…”
Theo gió
Đến bên tôi
Xao xuyến bồi hồi…
Cô lái đò sang
Với giọng hò
Vang dậy
Con sông quê
Sóng vỗ ơi à…
Thế rồi thôi
Cuộc sống mới
Hiện đại rồi
Thay đổi…
Sông có cầu
Đò cất, giấ
u nơi đâu?
Bến vẫn đây
Lâu nay không ai ghé
Xanh rêu quá
Kìa lớp lá dầy sao…
Yên lặng thế…
Tiếng cô lái về
Vọng…
Trong gió chiều
Chợt cứa khẽ vào tim
Im lìm bến ngủ
Tôi khẽ ru
Ơi… à…

09/2004

Nguyên Hữu