Thứ Bảy, 24 tháng 9, 2016

ĐỢI NGHE



ĐỢI NGHE

Anh vẫn thường gieo điều ước đơn sơ
Bên gia đình… mà ước mơ thật khó
Ước mơ đó chỉ bóng đêm thấu tỏ
Những buổi đi làm vò võ mình anh…

Cái ôm nhẹ thủa ấy qua mong manh

Nó thường vỡ vụn tan tành những lúc
Tủi hổ tràn về mang theo ấm ức
Kẻ tha hương đọa cùng cực niềm riêng…

Cái ôm nhẹ thường làm anh đảo điên
Mỗi khi ngủ lại vẹn nguyên đến thế
Anh choàng tỉnh… mà… vỡ tan… thật tệ
Cơn cuồng phong khan lệ quặn nỗi lòng…

Em có còn nhớ cái ôm đó không
Anh hi vọng em nhớ - không quên nó
Để giấc mơ về anh luôn lại có
Hạnh phúc và hơi ấm chút phong phanh…

Cảnh tha hương rồi cũng sẽ qua nhanh
Em nhớ đợi – đợi anh về em nhé
Hỡi tình yêu – ơi gia đình nhỏ bé
Anh trở về - sẽ sớm… sớm – đợi nghe…

24-09-2016

Nguyên Hữu