Thứ Sáu, 30 tháng 4, 2010

BUỒN LANG THANG



BUỒN LANG THANG

Buồn lang thang buồn đi theo tôi
Tôi lang thang tôi đi theo mây
Đã bao ngày tôi lang thang như thế
Nắng đổ, mưa nguồn hay lạnh giá, tái tê
Vì điều chi? Vì sao lại thế?

Ôi tôi ơi! Kẻ khốn khổ cuộc đời
Mấy ai người biết đâu, đâu biết
Gánh cùng tôi khối  nặng ưu tư
Uống cùng tôi chén đầy vơi khao khát
Sao không ai – đâu rồi – đâu hết
Tháng ngày buồn chỉ bóng và tôi
Còn chi nữa đôi chân dã mỏi
Lang thang tìm gì? Tủi hổ những ngày xưa
Những ngày xưa – những giấc mơ xanh ngát
Trời xanh xanh và đất xanh xanh
Hi vọng trong lành có anh – có em
Rồi tan hết – tôi dìu tôi đi mãi
Tim giấc mơ tôi – xua bóng tối mịt mù
Và có lúc cũng bừng lên tia sáng
Mặt trời kìa – tia  nắng sợi vàng tươi
Lung linh lắm – tim người tôi thấy rõ
Thế rồi thôi – lại vụt tắt rồi
Ôi khổ hạnh – cả một đời tìm kiếm
Dã tràng buồn – vẫn xe cát vẩn vơ
Ơ… ơ… ơ… cũng thật bất ngờ
Buồn lang thang buồn đi theo tôi
Tôi lang thang tôi đi theo mây
Mây ơi mây – ta ra biển rồi
Tôi đi theo này – đôi chân tôi dưới biển
Biển giận tôi sao? Biển dìm tôi tới cổ
Vật vã kìa – hai kẻ khổ dìm nhau
Khổ và đau riêng mình tôi hứng chịu
Biển cũng buồn, dịu dàng biển hát
Khúc lang thang – khúc hát riêng tôi…

04-2010
Nguyên Hữu