Thứ Năm, 26 tháng 1, 2017

MỘT SỚM XUÂN THƯƠNG


MỘT SỚM XUÂN THƯƠNG

Xuân về rồi – nắng buông dài từng sợi
Ban mai bang khuâng tỉnh tươi không khóc nữa
Những giọt đọng đầy gầy gầy trên lá cỏ
Non xanh xanh
Tan nhanh nhanh

NGƯỜI VÀ TƯỢNG ĐÁ


NGƯI VÀ TƯỢNG ĐÁ

Ngày mai - ai biết ngày mai
Có khi nghĩ lại em về bên anh
Giờ đây... với những buồn tênh
Ưc thành tượng đá đợi... em quay về
Ngưi và tượng khác chi đâu nhỉ?

GIẤC MƠ THU


GIẤC MƠ THU

Trong trắng quá đâu phải tại áo em
Hồn nhiên lắm nụ cười em có phải?
Em giấu gì bàn tay gầy úp mở
Giấc mơ em cây cỏ cũng ước thèm
Thu nhìn lén... xấu tính chưa... thu nhé...

TUỔI XANH


TUỔI XANH

Xe đạp ơi - hồn nhiên áo trắng
Thời sinh viên trong nắng tươi vàng
Thu vội vàng hôn tà áo mỏng
Bồng bềnh bay trong gió rối lòng
Thu biết không tôi ghen thu lắm

Thứ Tư, 25 tháng 1, 2017

CÂU CHUYỆN TRẦU CAU



CÂU CHUYỆN TRẦU CAU

Nhà anh lại ở đầu làng
Nhà em thì ởới làng cuối đê
K
đường thì cũng hơi xa
Nhưng mà ngh
ĩ lại chỉ bằng sải tay
Nhà anh có dãy cau này

VỀ QUÊ



VỀ QUÊ

Tôi về thăm lại quê hương
Cơn mưa v
ừa ngớt nắng vừa bừng lên
Ngỡ ngàng – gió dỗi yêu thương
Đào kia hé n
ở nhớ thương ai cười
Mừng mừng tủi tủi mình tôi

VẾT THƯƠNG



VẾT THƯƠNG

Tờ giấy viết cái điều tòa án biết
Em cất này trong túi nhiều ngày qua
Chờ anh đến, chắc rằng anh sẽ đến
Sẽ thăm em, với lời lẽ của đời
Nhưng than ôi... nỗi đau là cái tội...

LỜI CAY


LỜI CAY

Nhặt vơ lấy mảnh trăng gầy
Gẩy đàn tôi thả lời cay vào đời
Vẳng xa cơn gió ru hời
Vì do buồn chán mượn lời cay tôi
Đem phơi dải khắp thôn người

Thứ Ba, 24 tháng 1, 2017

SAY


SAY

Em giót cho anh ly rượu đầy
Anh đã uống đâu nào
Mà đã thấy say...
Ôi ly rượu đầy
Như tình em đấy

CƠN MƯA NGỦ MÊ


CƠN MƯA NGỦ MÊ

Đêm
Trời lạnh tái tê.
Mưa
ng như bất tận.
Buồn gì?

GÁI GỌI NHÀ NGHÈO


GÁI GỌI NHÀ NGHÈO

Khóc đi em, khóc nữa đi em
Đời xô em ngã nên thành quen
Khổ cực đấy, mấy người làm như vậy?
Nghèo hèn ư? - hay ô nhục sang giầu
Đừng vin cớ, mẹ không thèm em ạ

ĐU QUAY CẦU VỒNG



ĐU QUAY CẦU VỒNG

Tình yêu như sắc cầu vồng
Em đi lấy chồng anh sót lắm thay
Ba đồng một mớ trầu cay
Sao em ko nhớ đu quay cầu vồng
Bây giờ người đã sang sông

Thứ Hai, 23 tháng 1, 2017

KỈ NIỆM THẮM



KỈ NIỆM THẮM

Phố vắng kìa giọt nắng nhạt rơi
Mênh mông ơi - nh
ạt nhòa nơi tôi đứng
Lặng lẽ bần thần tôi với chiều hè thôi
Chiều buồn bã buông hoàng hôn giăng trải
Tiễn mặt tròi đi ngủ - mệt rồi ư?

ĐÊM THỨC



ĐÊM THỨC

Đêm âm u - mênh mông buông rơi
Gió vô tư, đùa vui cùng lạnh lẽo
Chiếc lá vàng gầy còm run rẩy
Không chịu được rooif kìa rụng rơi
Nhẹ thế thôi... con sóng buồn không ngủ

DÂNG HIẾN



DÂNG HIẾN

Ôi hương đời có rất nhiều mới lạ
Thu sắp qua có phải thu dâng ta
Tấm thân ấy ngọc ngà buông thả
Nức hương đời - trời đất bao la
Uống đi ta chén rượu nồng ân ái

MIỀN TRUNG ĐAU


MIỀN TRUNG ĐAU

Biết bao đứa con xa nhà
Nghe tin bão về mà lặng xót xa
Khóc rồi nhớ mẹ cha già
Ở nhà chống chọi... tim ta quặn này
Cớ chi? trời đọa trời đầy

Thứ Bảy, 21 tháng 1, 2017

MIỀN TRUNG ƠI



MIỀN TRUNG ƠI

Ba mươi tháng chín đêm rồi
Cơn bão hoang tàn phá phách khắp nơi
Thừa Thiên, Hà Tĩnh tơi bời
Quảng Bình, Quảng Trị là nơi bão quần
Năm nghìn mái ngói lợp sân

ANH ĐI 3



ANH ĐI 3

Anh đi thơ thẩn theo đi
Ấp ôm mơn mởn thơ thì làm sao
Ngọt ngào nàng cứ vờn chao
Xoắn sa xoắn xít đi vào hồn anh
Ngợp trời thu ấy trong lành

Thứ Sáu, 20 tháng 1, 2017

ANH ĐI 2



ANH ĐI 2

Anh đi nhớ nét xuân thì
Thằng cu tí đạp nhăn gì hả em
Vừa quen hơi ấm thế nên
Dậy đòi xoa vuốt sợ quên thôi mà
Anh đi anh đã dặn là

ANH ĐI 1



ANH ĐI 1

Anh đi năn nỉ gió trời
Đừng ve vãn nhé vợ tôi ở nhà
Đắng lòng lắm đấy xót xa
Cuộc sống khổ cực mới xa nhau mà
Chở che khuân mẫu ngọc ngà

Thứ Năm, 19 tháng 1, 2017

NỖI KHỔ CUỐI NĂM


NỖI KHỔ CUỐI NĂM

Hôm kia tớ đi bán chè
Gặp con nhỏ nọ nó khoe cái rằng
Nó - tôi giống lắm hàm răng
Nữa còn đôi mắt tròn căng dòm đời
Đôi môi tuyệt thế nụ cười

ANH ĐI



ANH ĐI

Anh đi em nhé đợi chờ
Rèm thưa phòng kín hững hờ gối chăn
Đêm khuya trăn trở dỗ dành
Tơ vương mộng cõi an lành... nhớ em
Ngoài trời gió vẫy vùng đêm

BÃI BIỂN TÌNH



BÃI BIỂN TÌNH

Cao cao núi giỡn mây ngàn
Biển xanh hứng núi lo toan nổi trìm
Kiếm tìm một thủa xa xưa
Đò nan đơn chiếc bùi ngùi đưa xa
Ngó nhìn thèm muốn đôi ta

Thứ Ba, 17 tháng 1, 2017

CƠN GIÔNG



CƠN GIÔNG

Mất anh rồi mình em ngơ ngác
Trời nổi giông khắc nghiệt quá... anh...
Nhớ ngày trước biết bao tha thiết
Tuổi học trò đẹp những mộng mơ
Và em sợ những khi giông gió

BƯỞI VỚI BỒNG


BƯỞI VỚI BỒNG

Quái lạ làm sao bưởi với bồng
Nhà nào chẳng có hả mấy ông
Có khi to - mẩy còn hơn thế
Ấy lại bỏ bê - xóm ngõ trông...

ANH VỀ 4



ANH VỀ 4

Anh về ấm cúng đợi chờ
Mâm cơm đượm nỗi đợi chờ vợ yêu
Bát đũa mong nhớ rất nhiều
Chạm va khe khẽ mà kêu tươi đời
Miệng cười chúm chím: anh ơi

ANH VỀ 3



ANH VỀ 3

Anh về ôm ấp giấc mơ
Vần thơ ứa nghẹn - mắt nhoen nhoẹt nhòe
Mừng mừng tủi tủi đến khờ
Ghì ôm hôn hít đợi chờ bấy lâu
Đi gì đi lắm những đâu?

Thứ Hai, 16 tháng 1, 2017

ANH VỀ


ANH VỀ

Anh về rồi trời tươi cười vàng nắng
Bánh xe lăn nặng ghánh cuộc đời
Bị bỏ rơi đám khói theo gió đuổi
Có kịp không - mà níu kéo điều gì?
Luyến lưu chi tiếng máy đu đưa nhịp

NGHỀ NHIẾP ẢNH



NGHỀ NHIẾP ẢNH

Con đường nghệ thuật chông gai
Bi hài ai biết ai hay riêng mình
Muốn cho đẹp một tấm hình
Đâu chỉ sáng - tối góc nhìn là xong
Đôi khi còn phải nén lòng

Chủ Nhật, 15 tháng 1, 2017

VỀ ĐI 3


VỀ ĐI 3


Về đi anh căn phòng cô quạnh lắm
Em lặng buồn với nỗi nhớ riêng em
Giọt nắng len qua khe cửa ước thèm
Đê mê lắm rơi nằm còn ngó ngóc
Phút giây thôi rồi bật khóc dỗi hờn

VỀ ĐI 2



VỀ ĐI 2


Đất trời sà xuống mà nghe
Vĩ cầm cái cõi lòng ta mưa rầm
Vắng anh từng nốt bổng trầm
Thả vào gửi gió thì thầm với anh
Tuổi xanh chờ đợi điềm lành

Thứ Bảy, 14 tháng 1, 2017

VỀ ĐI




VỀ ĐI

 Thu ơi ngơ ngẩn cuộc đời
Sen vui vì có gió trời vuốt ve
Đàn khoe mấy nốt thẹn e
Nắng vàng lướt nhẹ xum xoe môi hồng
Mây trời sắc sắc không không

MÙA THU TRỞ LẠI


MÙA THU TRỞ LẠI

Em thấy không mùa thu đã trở lại
Nắng âm u – nắng khẽ ru gì?
Mà rạo rực trái tim hồng anh đó
Đón thu sang - cơn gió vội vàng
Vừa ân ái với muôn vàn hoa cỏ

Thứ Sáu, 13 tháng 1, 2017

THÂN GÁI



THÂN GÁI

Kỉ niệm sống mỗi lần chiều khuất bóng
Em thẫn thờ nơi bến vắng riêng em
Gieo – trồng – cấy… biết bao nào hi vọng
Vun tưới rồi gặt hái tuyệt vọng thôi

Thẫn thờ rơi – xua đuổi đã nghẹn rồi

TỨC CẢNH HỌA THƠ



TỨC CẢNH HỌA THƠ

Xa xa một lũ lá na
Hát ca thích chuối tây - ta? một buồng
Bực mình cau bẻ bẹ buông
Nặn ra mấy quả cau giương hạt cà
Nhìn trông khung cảnh riêng ta

THƯƠNG…!!!


THƯƠNG…!!!

Thu lặng lẽ rùng mình bối rối
Nước mắt rơi - trăng sợ trốn mất rồi
Thương em nhỏ mồ côi trăng rằm qua
Lá lao xao đệm khúc nhạc thu nào...

20-09-2013

Thứ Tư, 11 tháng 1, 2017

QUÊ TÔI 2



QUÊ TÔI 2

Sáng sớm
Sương xuống
Buông giăng khắp
Ngấm cả chân tôi
Cũng buốt rồi…

XUÂN ĐINH DẬU



XUÂN ĐINH DẬU

Đào, mai rực rỡ ấm thôn, làng
Quất mọng khoe, vời đón tiết sang
Dậu đến chào nàng xuân trở lại
Thân đi tiễn khách cũ vô hàng
Đầu năm kính chúc nhiều tài - thọ

ĐỢI...!!!


ĐỢI...!!!

Tối nay Trung Thu đó - trăng tròn
Sao sen chưa nở - khoe nhụy son
Có chàng bướm - bậu - sau tàu lá
Trông sen - đêm xuống - cướp trăng tròn...

20-09-2013
Nguyên Hữu


TỘI THỜI GIAN



TỘI THỜI GIAN

Thời gian ơi… trôi qua lặng lẽ
Gạch vẽ chi dấu hỏi lạ kì
Gió đi chơi đừng đùa nghịch nữa
Loang lổ tường – vôi vữa sầu bi
Đám cỏ con tì, bậu đau tường khổ

Thứ Ba, 10 tháng 1, 2017

ĐÔNG VỀ RỒI



ĐÔNG VỀ RỒI

Đông về rồi mà anh ở mãi xa
Bỏ lạnh vắng căn nhà và em nữa
Hai thằng cu hôm nào cũng hóng cửa
Bố chưa về?!!!... bố đi nữa là sao…

Đông về rồi – đông lắng nỗi nghẹn ngào

TÓC GIÀ


TÓC GIÀ

Sao em không nói những ngày còn thơ
Giờ đây tóc bạc… suy tư em buồn
Mắt mờ… đắng – giọt lệ tuôn
Tay run, chân rủn lặng ôn cái ngày
Giá như… - số phận đọa đày

VỀ ĐÂU?



VỀ ĐÂU?

Thu rồi xuân có qua đâu
Đợi xuân cô gái vò nhầu tứ thân
Lang thang bất cẩn phong trần
Tìm xuân du mục phân vân đường về
Đoạn đời bao nỗi nhiêu khê

Thứ Hai, 9 tháng 1, 2017

CÁM ƠN NGƯỜI



CÁM ƠN NGƯỜI

Cám ơn những lời xỉ vả
Cám ơn lạnh nhạt những đuổi xua
Để tôi bừng tỉnh vừa đủ thấy
Vần thơ vẫn vậy – vẫn đong đầy
Vật chất xưa nay đày hồn nặng

Chủ Nhật, 8 tháng 1, 2017

CÁM ƠN



CÁM ƠN

Cám ơn em - vì đã có MiLan
Che chở anh những ngày anh trốn chạy
Những khổ sầu – lùng – vây – bấu tim anh
Anh đau lắm – lặng lẽ đâu ai biết
Hắt hủi người đời – anh biết… mình anh

LỜI ĐAU



LỜI ĐAU

Cám ơn người – nhát dao người chọc ngoáy
Những nông sâu – đủ đau nhói tim tôi
Bĩu môi: Xời… rơi đâu những máu
Nhát dao đời – lời khắc dấu thương riêng
Họa có điên mới rủa nguyền không nghĩ

ĐÊM TÌNH



ĐÊM TÌNH

Đêm
Đêm khuya đợi, lả lơi trăng gió
Vũ khúc à ơi hoa cỏ - cây già
Xấu tính quá đua cành gầy vơ lấy
Bóng trăng đầy - ùa vây con sóng

Thứ Bảy, 7 tháng 1, 2017

CỨ NGỠ LÀ…


CỨ NGỠ LÀ…
(Tam bát cửu)

Bước chân đi
Anh chưa lần nghĩ suy ngày gặp lại
Vùng trời xa: xấu hay đẹp, dải mầu nào…

Phải làm sao

CÂY GIÀ



CÂY GIÀ

Cây già cằn cỗi bởi chờ mong
Ngóng trông năm tháng rối tơ lòng
Sóng xô đời đổ vô vàn khổ
Ủ rũ hoa trau nát cánh nhàu
Ôm lấy nỗi đau vò võ gió

BƯỚM – ANH



BƯỚM – ANH

Bướm anh bậu bấu lá gầy
Khoe vòi hút ghẹo vơi đầy ban mai
Chán rồi bay dạo THÁI LAI
Lâng lâng say cảnh BỒNG LAI - THIÊN ĐƯỜNG...

04-09-2013

Nguyên Hữu