Thứ Bảy, 7 tháng 1, 2017

CỨ NGỠ LÀ…


CỨ NGỠ LÀ…
(Tam bát cửu)

Bước chân đi
Anh chưa lần nghĩ suy ngày gặp lại
Vùng trời xa: xấu hay đẹp, dải mầu nào…

Phải làm sao

Hỡi thiên thần áo dài xanh nước biển
Ngày hờn ngày, khi anh đã biết: yêu em…

Tà áo mềm
Cứ tìm về từng đêm không cho ngủ
Anh đuổi bắt bằng vần thơ đủ sắc mầu…

Chợt… em đâu?
Ngác ngơ vần thơ rầu rĩ tìm kiếm
Lặng thẫn thờ, anh thật phù phiếm làm sao…

Những lầu cao
Đôi tay trần làm sao leo lên được
Anh ngậm cười, còn thơ đẫm nước mắt rơi…

Phải đổi đời
Anh khăn gói xa rời quên tất cả
Chưa một lần dám nghĩ - em ạ: còn duyên…

Không để yên
Sao lại gọi – lại phiền anh lần cuối
Tà áo dài xanh nước biển với lời yêu…

Khổ trời chiều
Anh lưỡng bước bởi điều vừa nghe thấy
Đợi anh về, anh hứa phải lấy em nghe…

Cơn mộng mê
Chợt vỡ òa tìm về nơi thực tại
Đợi anh nghe - anh đi – quay lại sớm thôi…

05-01-2016
Nguyên Hữu