Thứ Tư, 25 tháng 12, 2013

NỖI NHỚ


NỖI NHỚ

Giọt nắng vàng yếu ớt xuýt xoa cười
Anh lặng lẽ ôm vai tìm quá khứ
Quá khứ xa xăm tĩnh lặng chưa v
Cơn gió đùa đòi hôn hoài môi tái...

Tháng mười hai, ừ cuối tháng mười hai
Giáng sinh đến với mộng mơ tuổi trẻ
Khẽ thì thầm to nhỏ những cuộc vui
Chỉ thế thôi sao lại chạnh lòng rồi...


Tiếng vui cười vang vọng dậy dong chơi
Con phố vắng đêm qua gồng gánh nặng
Rộn bước chân bao cặp đôi phơi phới
Hạnh phúc gia đình dìu dắt sáng tươi...

Chiếc lá rơi bài thơ xưa khắc khoải
Đỏng đánh câu từ thay lời thủ thỉ
Tranh cướp gió trời đâu kịp ấm hơi
Khờ khạo rơi theo chiều dài toan tính...

Hổ thẹn vòng tay trơ cứng vòng đời
Bẽ bàng cười trọn gói những lời yêu
Nói thật nhiều bao điều mơ cuộc sống
Áng mây buồn mộng tưởng chạy xa xôi...

Phía cuối trời - áng mây đời - lẽ vậy...
Toát tinh khôi xòe múa vũ khúc vui
Anh trầm mặc thực hư mông lung lắm
Nhắm mắt hờn kệ hồn tắm liêu trai...

Lang thang mãi vấp chiều dài con số
Quả cân rơi xáo trộn lắm tâm đời
Mầu hồng mơ huyễn hoặc tắt nụời
Thương mến khóc nỗi buồn cười bật khóc...

Anh vẫn đi bên phải dọc con đường
Ngơ ngác hỏi bình minh hay chiều xuống
Ký ức lênh đênh hờn bóng nhân tình
Không bước nổi bóng buồn so giận dỗi...

An ủi rồi, cái thói đời sống vội
Bóng và anh, cũng một cặp một đôi
Bên cạnh nhau mình quên mất ta rồi
Trời xẩm tối ta quyện lời ước hẹn...

25.12.2013

Nguyên Hữu