Thứ Ba, 18 tháng 4, 2017

MÊ SẢNG



MÊ SẢNG

Ta thương một sớm mai
Trăng sẽ tàn buồn bã
Tiếc già khô chiếc lá
Chán cảnh lặng buông dài...

Con sóng hát bi ai
Chuyện tình thuyền và bến
Bóng trăng tìm vừa đến
Hoá mấy vệt loang dài...

Dòng sông đợi ngày mai
Nỗi buồn vui đôi khúc
Chú cá nào chợt thức
Phá tan những hoang hoài...

Cây già móm mém nhai
Gắng thêm dòng nhựa sống
Mớm mầm non bé bỏng
Vửa nhú chửa hình hài...

Ta thương một đêm dài
Vắng lặng vừa giải phóng
Có bao loài mong ngóng
Một cuộc sống bắt đầu…

Ta ngấm một đêm ngâu
Con đường đi lầy lội
Ai quay về lạ lối
Bùn vấy nỗi sầu dài…

Cái lán nhỏ nhà ai
Thương chủ nhà túng thiếu
Chiếc áo vá muôn kiểu
Mà tâm hồn yêu thơ…

Người đi tìm giấc mơ
Nơi vườn hoang, ruộng rậm
Trong màn đêm đen sậm
Ta vướng bận mất rồi…

Ta lặng lẽ ngồi cười
Nhìn vùng trời ửng sáng
Nỗi buồn dài mê sảng
Một sớm mai… hạn lời…

18-04-2017
Nguyên Hữu