Monday, 15 July 2019

QUẤY ĐÊM




QUẤY ĐÊM

Vớt đêm được bóng trăng hiền
Mong manh như bọc kim tiền thường mơ
Thế gian muôn kẻ tôn thờ
Đuổi, tìm, bắt, giữ... mà ngơ ngẩn đời
Trăng soi bóng nước thẹn cười
Sông sâu, biển rộng đục rồi lại trong
Thế thời quẩn rối tơ lòng

Dài râu cũng chẳng thoát dòng xoáy chung
Khó - nghèo buộc tất cả cùng
Miếng cơm - manh áo... lệ mừng đủ - no
Hồn thơ thiếu thốn thăm dò
Phá cười, đêm động váng trò chơi trăng
Thế là lạnh một hàm răng
Vần thơ bật khóc ngon lành, quấy đêm..

15/07/2019
Nguyên Hữu

No comments :

Post a Comment