Sunday, 1 September 2019

KHI ĐỜI NHƯ CÁI LỜI TỜI PHỜI




KHI ĐỜI NHƯ CÁI LỜI TỜI PHỜI

Khảm lên dòng thời gian buồn mấy chữ
Bào nạo đi hỡi mưa gió cuộc đời
Giọt nước mắt mãi chẳng thấy một lời
Mà nhân thế vẫn biết rằng đau khổ...

Nhiều con chữ nén dồn như phát nổ
Sủi bọt loang đầy kìm hãm khổ đau
Vần thơ thương nơi thân xác nhão - nhầu
Như vỡ tổ không còn theo hàng lối…

Dang đôi tay giữa bốn bề tăm tối
Lại thu về nựng lấy bản thân thôi
Niềm vui đi lại không về nữa rồi
Nơi cây lúa – thuốc trừ sâu không tới…

Dòng sông kia lao ra biển rất vội
Tội tình gì? Cho xin hỏi: tại sao?
Nước biển nhiều – lại không chảy ngược vào
Ôi thật sự mất cân bằng đấy nhé…

Buồn thì to mà nơi này nhỏ bé
Chán thế thời – mặc kệ cái đời rơi
Trong bóng đêm nham nhở váng nụ cười
Khảm cái lời tời phời khi hết mực…

 01-09-2019
Nguyên Hữu


No comments :

Post a Comment