Sunday, 1 March 2020

SAU CHIẾC CÚC ÁO



SAU CHIẾC CÚC ÁO

Anh ngơ ngẩn nhìn theo làn gió
Miệng nuốt khan, đã nuốt rất nhiều
Tại gió đấy, anh chẳng dám điêu
Làm cái điều ngày-đêm anh muốn...

Cơn gió hư khiến anh luống cuống
Cởi rồi kìa! Chiếc cúc áo! Em
Mây dừng vội, vén tóc trắng. Xem
Chắc quá thèm nắng len cùng gió...


Thật đó mà, anh nhìn thấy rõ
Ở đồng bằng lại nhớ bản xa
Mơ đồi-núi, thơm ngát cỏ-hoa
Ôi nhựa sống! Đoán là như thế...

Nhiều hình dung vẽ-tô lời kể
Của cuộc đời, dài nữa thời gian
Nơi anh, khổ! Toàn tiếng nuốt khan
Là nguồn sống! Chắc là như vậy...

Xin lỗi thầm. Anh không nghĩ bậy
Thật lòng đấy, nhưng gió kìa em
Hiếu kì quá, anh cũng muốn xem
Nơi chẳng thể được lời lý giải...

Nửa đời người anh đi tìm mãi
Câu trả lời để lại người sau
Giờ phải tìm hồn tôi ở đâu?
Mau về lại. Hồn hề. Chết dở...

01-03-2020
Nguyên Hữu

No comments :

Post a Comment